Ngôi nhà xa lạ
Bước ra khỏi tòa án, tuy đã biết trước phiên tòa chỉ để chính thức xác nhận kết quả tan vỡ của gia đình, Thủy vẫn mang trong lòng một nỗi trống trải, một nỗi đau xót mất mát không gì bù đắp nổi. Sự thật về ông già Noel
Tôi không bao giờ quên được câu chuyện Giáng Sinh năm ấy với bà ngoại tôi. Hôm ấy, chị gái tôi tuyên bố; Làm gì có ông già Noel, chị còn chế nhạo tôi, Đến cả những kẻ ngu ngốc nhất cũng biết chuyện đó mà em lại tin là có hay sao?. Lầm bước
Em gái tôi lại về nhà, mếu máo, nước mắt lăn tròn, kể tội chồng, kể tội mẹ chồng, lần này có vẻ căng. Tôi thở dài không nói, mẹ đứng lên ngồi xuống mãi rồi buông một câu đau xót: "Đã sướng chưa hả con? Nói rồi không nghe…". Hẹn mùa mai trắng
Nhìn những ánh mắt học trò long lanh, vô tư nô đùa, cô càng cảm thấy cuộc sống đầy ý nghĩa. Sự ấm áp của tình người nơi đây đã xua đi sự cô đơn trong cô... Hạnh phúc Giáng sinh đầu
Em không phải là người theo Chúa, em có niềm tin tuyệt đối vào Phật và những lời răn dạy của Người. Bởi vậy, Giáng sinh với em cũng như bao ngày bình thường khác, một ngày trước đó của em màu xám chứ không phải của sắc đỏ lung linh và những quả chuông ngũ sắc, thậm chí có lúc Giáng sinh trở thành hai từ xa lạ nhất trong từ điển của em. Em là đôi mắt, anh là đôi chân
Nếu như anh không thể nhìn thấy nữa, em sẽ là đôi mắt của anh; Còn nếu như em không thể bước đi được nữa, thì anh sẽ là đôi chân của em… Vé đôi đến ... bình minh
Trên tay nó là cặp vé đôi đến bình minh - nơi có đồi trà xanh mướt những ước mơ. Hiên nhận ra một sự thật ngọt ngào, là dù nó có đi xa đến đâu thì tình yêu vẫn ở lại, và chờ nó quay về… Duyên nợ
Vinh cười xòa, nhẹ nhàng hôn lên vầng trán bướng bỉnh của nàng. Đất trời hân hoan, bao trùm màu xanh hạnh phúc. Ngay tối nay nàng sẽ nhắn tin để nói với mấy cô bạn thân: Nàng đã tin vào duyên nợ! Ngày ấy còn đâu
Giữa cái rộng lớn của biển, một mình bước trên bờ cát trải dài em thấy mình nhỏ bé và cô đơn... Tình yêu của anh
Em à! Mai gió mùa đông bắc lại về rồi, đài báo cũng có mưa nữa. Không khéo em của anh lại co ro vì lạnh mất thôi. Thương em lắm! Cho em mượn đôi bàn tay của anh nè. Vừa ấm lại vừa miễn phí. Em có thích không? Hãy nắm lấy thật chặt em nhé. Miền nhớ...
Sài Gòn chưa vào đông mà sao lạnh đến thế? Mọi người ra đường, ai cũng khoác lên mình tấm áo đông. Thế mà nhiều người vẫn bệnh. Đi đâu cũng gặp vài người sụt sùi. Cái thời khắc nắng nắng mưa mưa độc thật. Ừ, thì giao mùa mà. Sắp Noel, sắp Tết rồi còn gì? Viết cho chị...
Hôm qua chat với em trai, em bảo vừa chia tay tình đầu, rằng em buồn và không muốn học nữa... Chị như thấy lại mình của 8 năm về trước, cũng nông nổi và bồng bột. Mùa đông kỷ niệm
Đúng như anh đã nói, em xuất sắc trong việc dối lừa cảm xúc thật của lòng mình. Nỗi nhớ như nhân lên và nước mắt không đủ ấm xua đi kỷ niệm... Dù chỉ một ngày xa!
“… Hãy gửi cho em niềm tin được cất giấu sâu thẳm con tim anh, em cần nó. Nhớ gửi lại bờ vai để em tựa mỗi khi mệt mỏi. Gửi em nụ cười ấm áp của anh, nụ cười đó sẽ làm bừng sáng ngày đông rét mướt...”. Mệnh đề ngược
Hạ vẫn luôn cho rằng, những câu chuyện tình lãng mạn chỉ tồn tại ảo trên phim ảnh Hàn Quốc mà thôi. Vậy mà không ngờ rằng, nó lại là thực đối với Hạ, nó làm cho trái tim Hạ xốn xang, loạn nhịp... Nguyên cớ...
“… Tôi hi vọng mình có đủ nghị lực để bỏ rơi anh ta, tìm lại khoảng thời gian độc thân tươi đẹp. Lũ bạn tôi nhếch mép cười thách thức "thế thì bỏ quách đi". Tôi nhăn nhó đau khổ, tôi không thể làm thế, bởi thật khó nghĩ!...”. Đi qua miền nhớ...
Sài Gòn se se, đi đường mà không bận áo gió nghe lạnh. Vào cơ quan, ngồi đọc một entry có tiêu đề “…miền nhớ”. Cảm xúc, và mình đã lục lại trong miền nhớ của mình: có những ngày đông mưa dầm, có những mùa đi học lấm lem, có em, có những điều đi qua, ngỡ đã đi qua… Em sắp tuổi "băm"
Em có đọc được một câu như thế này: "Ba mươi là lúc chấp nhận những thay đổi mà cuộc đời dành cho ta, không kháng cự, chỉ uyển chuyển lợi dụng để những đổi thay cuộc đời biến thành động lực khiến ta đi tới". Những người đàn bà khi đã 30 tuổi, họ sẽ từng trải, đằm thắm và rất mạnh mẽ. Yêu chỉ để là yêu
Sài Gòn bắt đầu chuyển lạnh. Cái lạnh đầu đông như thổi thêm luồng gió mới, mọi nguời lại náo nức đón một mùa Noel nữa lại về... Đường phố tràn ngập những dòng người chen chúc nhau mua sắm cho Noel sắp tới, tôi chợt nhận ra mình thật sự bơ vơ giữa dòng đời xuôi ngược ấy... Vì sao mắt em buồn?
Với gã, em chẳng khác gì thiên thần tuyết, mong manh và trắng tinh khôi. Mỗi lần nắm lấy tay em, gã có cảm giác như thể chỉ cần gã siết chặt một cái, em sẽ tan ra và biến mất…
Trang tiếp theo >>
|