TRANG CHỦ

DIỄN DÀN

Y BÁC SĨ

NẤU ĂN

 
Categories
Sức Khoẻ Dinh Dưỡng Tâm Sinh Lý Giáo dục Làm cha mẹ Mang Thai - Sinh Nở Đặt tên cho bé Quá trình phát triển Lớn lên cùng con Gia đình và xã hội Cách nhìn cuộc sống Thư viện làm đẹp Phong cách Nghệ thuật yêu Món ngon dễ làm Mẹ và bé Khám phá Danh ngôn tình yêu
e-Family
Nuôi dạy con Quan hệ gia đình Sống khỏe Tâm sự Đời sống Giải trí Mua sắm Ăn ngon Nhà đẹp
Làm Cha Mẹ
Kỷ luật là để dạy con - Làm Cha Mẹ
Kỷ luật là để dạy con
Written by Holly Bennett, Teresa Pitman   
Nov 13, 2006 at 03:27 PM
Tất nhiên, ngay cả khi bạn đã có một kế hoạch tốt nhất, bạn vẫn gặp phải nhiều vấn đề về kỷ luật. Các phương pháp tích cực dưới đây được mọi người thường xuyên sử dụng và thấy hiệu quả.

Nếu bạn không muốn đánh con hoặc thực hiện các biện pháp trừng phạt khác để điều khiển con bạn, bạn có thể áp dụng các phương thức tiếp cận khác. Ban đầu, bé sẽ bối rối khi bạn áp dụng những phương thức mới đó. Bạn có thể cảm thấy rằng các phương pháp đó không hiệu quả, bởi vì hành vi của bọn trẻ không được cải thiện ngay tức thì, trong thực tế, lúc đầu mọi việc dường như có vẻ tồi tệ hơn. Bạn sẽ mất thời gian để học cách sử dụng các phương pháp tích cực dưới đây sao cho có hiệu quả, và bọn trẻ sẽ mất thời gian để học cách chấp nhận các phương pháp này, do đó, bạn đừng nản chí. Bạn sẽ có những phần thưởng xứng đáng.

Em bé và kỷ luật


Kỷ luật tích cực áp dụng ngay từ khi con bạn vẫn còn nhỏ - đó là xây dựng và phát triển tình yêu, mối quan hệ gắn bó, lắp đặt các hệ thống ngăn ngừa trẻ phá phách, và thiết lập những công việc hàng ngày. Nhưng các em bé còn quá nhỏ nên chưa thể hiểu được các nguyên tắc hoặc các hậu quả, và phương pháp áp dụng kỷ luật không dành cho các em bé. Khi con bạn lớn lên, bắt đầu chập chững biết đi, lúc đó là lúc bạn cân nhắc kỷ luật áp dụng đối vơớibé, để bé sẵn sàng học hỏi.


"Bắt" hành vi tốt.


Bạn sẽ cảm thấy thế nào nếu như "xếp" của bạn cứ xoi mói để tìm ra lỗi của bạn trong khi đó chẳng khi nào để ý đến những việc bạn làm tốt? Bạn cảm thấy thế nào nếu như bạn nghe thấy những lời bình luận tích cực hoặc lời khen của người khác. Bạn cảm thấy thế nào thì con bạn cũng như vậy.


Khi bạn đánh giá cao hành vi tốt của con, bạn đã khuyến khích con cố gắng duy trì hành vi đó. Nhưng để giúp con học hỏi, bạn hãy cụ thể hoá lời khen. Nếu bạn nói với con trai "Con là một cậu bé ngoan" thì con không biết rằng bé đã làm gì để bạn đánh giá bé như vậy. Bé không hiểu "ngoan" tức là bé không đánh chị em khi ngồi ăn tối, hay là bé làm đổ sữa vào áo? Nhưng bé sẽ học hỏi được nhiều điều hơn nếu như bạn nói "Con đã nhớ ngồi ngay ngắn khi ăn, điều đó thật tuyệt."


Điều quan trọng hơn cả là bạn cần phải trung thực - con trẻ biết rõ khi nào thì người lớn khen giả vờ. Khen ngợi quá mức hoặc giả vờ khen ngợi sẽ mang lại tác dụng ngược lại: trẻ sẽ trở lên phục thuộc vào lời khen, hoặc từ bỏ làm tốt một công việc bởi vì bạn có vẻ thích thú khi bé làm ẩu việc đó (do bạn khen quá mức).  Dùng lời lẽ ngắn gọn, đơn giản hoặc cụ thể hoá lời khen khi con dọn dẹp giường ngủ ngăn nắp sẽ giúp con cảm thấy hài lòng khi làm tốt công việc.


Dưới đây là một số lời khen ngợi tích cực mà bạn có thể dùng:


  • Con quả là kiên nhẫn khi chờ đến lượt.
  • Con làm việc rất chăm chỉ - con đã nhặt hết đồ chơi và quần áo gọn gàng. Tại sao không để mẹ giúp con làm nốt phần còn lại, sau đó thì chúng ta sẽ cùng nhau ăn trưa?
  • Chờ đợi ở ngân hàng thật là lâu. Cảm ơn con đã kiên nhẫn chờ mẹ.

Bạn có cần phải thưởng cho hành vi tốt của con không?


Đối với hầu hết trẻ, phần thưởng tốt nhất đối với chúng là làm cha mẹ hài lòng. phần thưởng đôi khi cũng giúp trẻ học hỏi các kỹ năng mới và thay đổi hành vi của mình. Nhưng phần thưởng luôn phải đi liền với sự quan tâm chăm sóc của bạn"


  • Phần thưởng có hiệu quả tốt nhất nếu như bạn dùng phần thưởng trong một khoảng thời gian giới hạn để giải quyết một vấn đề đặc biệt.
  • Nếu con bạn không thể thực hiện hành vi mong muốn, hệ thống phần thưởng sẽ khiến con bạn căng thẳng. Ví dụ, nếu một em bé hai tuổi sẽ được chiêu đãi một bữa thật ngon lành nếu như bé biết gọi và ngồi bô - trong khi đó bé vẫn chưa biết gọi khi mắc tè - bé sẽ rất buồn vì không thể.
  • Các chương trình thưởng có tổ chức (đôi khi gọi là biện pháp thay đổi hành vi) thường xuyên đem lại thành công nếu như cha mẹ nhận được sự tư vấn của chuyên gia tâm lý trẻ em.

Nhấn mạnh vào hành vi của trẻ chứ không phải con người


Khi bạn giận và thất vọng, phản ứng của chúng ta thường là chỉ trích hoặc nói những câu như: "Con không cẩn thận gì cả!" hoặc "Sao con lại ngốc nghếch thế nhỉ?" Những câu nói có hại đó không giúp con hỏi điều hay qua những sai lầm của mình. Con trẻ (và cả người lớn) sẽ học hỏi nhiều điều hay nếu như chúng ta chỉ nhấn mạnh vào những điểm sau:


  • Nhấn mạnh vào những gì mà trẻ làm sai.
  • Nhấn mạnh vào hành vi chúng ta mong đợi trẻ.
  • Nhấn mạnh vào cảm xúc của bạn.
  • Khi bạn sửa chữa cách hành xử của con, bạn có thể nói một số câu kiểu như: "Con không thể chơi bóng trong nhà! Con có thể chơi bóng ngoài sân chơi." "Con không cho mẹ biết con ở đâu, mẹ rất lo lắng. Con cần gọi điện về nhà hoặc nói trước cho mẹ biết con ở nhà bạn nào sau giờ học."

Cuộc sống thực tại là người thầy tốt nhất


Bạn chuẩn bị đưa con đi dạo hoặc ra sân chơi công cộng. Trời thì lạnh mà bé không chịu đi găng tay. Bạn cần phải làm gì? Bạn không cần phải làm gì cả, sớm muộn gì thì bé thấy lạnh tay và quay về nhà lấy găng tay. Bạn có thể nói với bé khi bé đi ra ngoài: "Nếu con lạnh, mẹ để găng ở đây để con dễ lấy."


Như vậy tức là bạn đã tạo điều kiện cho con biết hậu quả tự nhiên. Con bạn đưa ra một lựa chọn và bé biết được hậu quả từ quyết định của bé. Kinh nghiệm thực tế là bài học quý giá đối với bé.


Tất nhiên, với tư cách làm cha mẹ, chúng ta cần phải bảo vệ con cái khỏi những nguy hiểm, do đó, bạn không thể để bé thử những kinh nghiệm khiến con bạn bị đau. (Ví dụ, nếu em bé 2 tuổi của bạn muốn chơi dưới lòng đường, bạn không thể để bé thử nghiệm kết quả tự nhiên!) Bạn còn phải ngăn cản những hành động của con khiến người khác đau hoặc khiến đồ đạc bị hỏng.


"Mỗi sáng, chúng tôi và con gái Tara lại lâm vào trận chiến ‘giục giã' cháu đi học đúng giờ. Cuối cùng, chúng tôi để bé tự đi học mà không cần phải giục. Cháu đi muộn mất 10 phút và cháu phải đợi đến giờ nghỉ giải lao mới vào lớp học được. Những ngày sau đó, bé dậy rất đúng giờ để đi học, bởi vì bé biết rằng nếu đi học muộn thì cũng không lấy gì là thoải mái lắm."


Bạn không thể luôn luôn để cho con trải nghiệm những kết quả trực tiếp từ các lựa chọn của mình. Nhưng nếu có thể, bạn hãy để con hiểu được hậu quả tự nhiên.


Các hậu quả logic


Các hậu quả logic sẽ giúp con hiểu mối liên hệ giữa hành vi của mình và kết quả do hành vi đó đem lại, và khuyến khích con trẻ có tinh thần trách nhiệm với những lỗi lầm mà trẻ đã gây ra. Không phải lúc nào bé cũng học hỏi được qua các hậu quả tự nhiên. Nếu để con trải nghiệm hậu quả tự nhiên, đôi khi điều đó sẽ khiến bé gặp nguy hiểm. Đôi khi có những hậu quả tự nhiên không thực sự đem lại hiệu quả: Nếu con bạn nhảy lên giường và làm rách ga giường, bé không thể khâu vá được chỗ rách tốt như bạn làm!


"Megan muốn vẽ, tôi đưa màu, giấy, và nước để bé vẽ. Nhưng khi tôi quay lại, bé đã vẽ lên tường mất rồi. Tôi phải thật bình tĩnh, tôi nhắc bé rằng bé chỉ được vẽ lên giấy thôi. Sau đó, tôi cất bút lông đi và nói rằng bé phải cùng phụ tôi lau chùi bức tường. Khi có bé cùng làm việc, đương nhiên là công việc có vẻ mất nhiều thời gian hơn nếu như tôi làm việc một mình, nhưng tôi nghĩ rằng điều đó sẽ giúp cháu hiểu về tinh thần trách nhiệm."


Trong tình huống trên, bạn có thể giúp bé hiểu về tinh thần trách nhiệm thông qua "hậu quả lô gíc". Nhiều bậc cha mẹ thường tước đi một đặc quyền nào đó để "trừng phạt" hành vi không mong đợi của con ví dụ như tước đi giờ xem tivi hoặc bữa ăn ngoài. Đó là một kiểu hậu quả mà bé phải gánh chịu, nhưng hậu quả logic có điểm khác biệt.


Vậy hậu quả lôgic có hiệu quả ra sao? Bạn hãy tưởng tượng nguyên tắc của gia đình bạn là khi đi xe đạp thì phải đội mũ, nhưng cậu con trai 10 tuổi của bạn lại không đội mũ khi từ trường về nhà. Bạn có thể nói "Chris, con có biết rằng nếu khoôg đội mũ bảo hiểm khi đi xe đạp thì sẽ nguy hiểm tới tính mạng của con không. Nếu con không đội mũ bảo hiểm để đảm bảo an toàn, con sẽ phải đi bộ. Mẹ sẽ cất xe đạp của con vào garage cho đến thứ hai tuần sau. Nếu con đội mũ bảo hiểm, mẹ sẽ tiếp tục để con đi tiếp vào thứ hai đó."


Cân nhắc tới hậu quả logic với hành vi tương ứng của con là cả một vấn đề đầy thách thức. Bạn cần phải nỗ lực. Đôi khi, cha mẹ sẽ nói với con rằng nếu con chạy nhảy trong siêu thị hoặc la hét ở nhà một người bạn thì họ sẽ dẫn con về nhà. Nhưng lúc đó bạn thực sự cần mua sắm ở siêu thị hoặc thực sự muốn thăm người bạn đó, thì bạn sẽ khó mà theo đến cùng lời nói của bạn. Thay vì đưa ra hậu quả logic, bé sẽ hiểu rằng bạn đang đe doạ bé. Kết quả là bé không biết bạn nói gì.


Các hậu quả logic:


  • Bạn cần phải đưa ra các hậu quả logic có liên quan chặt chẽ tới những việc bé đã làm.
  • hậu quả logic cần phải giúp trẻ học hỏi về tinh thần trách nhiệm.
  • Hậu quả logic không làm hại trẻ hoặc không làm trẻ bị đau.
  • Hậu quả logic cần phải phù hợp với giai đoạn phát triển của trẻ.
  • Bất cứ khi nào đưa ra hậu quả lô gíc, nếu có thể bạn hãy: giải thích trước với con về hậu quả đó, áp dụng hậu quả logic ngay tức khắc chứ không áp dụng sau vài giờ hoặc ngày hôm sau mới áp dụng.

Bạn cũng nên nhớ rằng các hậu quả là một cơ hội để con học hỏi, và học hỏi không có nghĩa là đi liền với việc phải làm con đau. Một số phụ huynh đôi khi coi áp dụng các hậu quả nhằm trừng phạt con cái. Nhưng kỷ luật tích cực không phải dùng các biện pháp khắt khe để bắt trẻ phải chịu đựng, mà là để trẻ hiểu được kết quả mà hành vi của trẻ đem lại.


Nếu một em bé 4 tuổi cứ lao xuống vỉa hè, thì hậu quả lôgíc kèm theo tất nhiên là bé phải cầm lấy tay bạn: "Nếu con không biết đi đúng nơi an toàn cho bản thân, thì mẹ cần phải đảm bảo an toàn cho con." Điều này có thể khiến con buồn nhưng bé sẽ học được bài học về các nguyên tắc an toàn. Bạn không cần phải áp dụng một hậu quả hà khắc đối với bé.


Sử dụng các hậu quả logic đơn giản hơn sử dụng biện pháp trừng phạt bởi vì các hậu quả logic hiệu quả hơn.


"Bé Jessica, 12 tuổi, luôn về nhà sau bữa tối, tôi rất bực mình khi phải giữ đồ ăn nóng hoặc cả nhà phải chờ đợi cháu. Bây giờ, gia đình tôi ăn tối lúc 5 giờ 30, và nếu cháu về muộn, cháu sẽ phải tự đi hâm nóng đồ và ngồi ăn một mình. Giờ đây, đôi khi cháu vẫn về muộn, nhưng tình hình có vẻ được cải thiện đáng kể."


Cách ly (time out).


Nếu con bạn đánh, đấm, đá bạn, bé cần thời gian để bình tĩnh.


"Khi David đi học về, cháu bị kích động như một con gấu - hờn dỗi với tất cả mọi người đánh các em nhỏ. Cuối cùng tôi nói với cháu rằng tôi cần cách ly cháu. Cháu đi vào phòng và vài phút sau tôi mới gọi cháu ra ăn quà chiều. Sau đó, cháu kể với tôi tình hình ở trường. Sau khi có thời gian bình tĩnh, cháu cảm thấy rất thoải mái để chia sẻ với tôi những khó chịu ở trường."


Con trẻ đôi khi cũng cần thời gian ở một mình giống như người lớn. Nhưng con trẻ luôn luôn không nhận ra những dấu hiệu để báo cho mọi người biết mình cần yên tĩnh một mình, và chúng ta cần phải giúp bé có thời gian cách ly. Bạn có thể nói với con "Mẹ nghĩ là con nên ở một mình vài phút." Sau đó, để làm đuợc điều này, bạn có thể:

  • Đề nghị bé vào phòng của bé hoặc phòng của người khác.
  • Hoặc, yêu cầu bé ngồi yên trên ghế sofa ở tròng khách hoặc ngồi ở bàn ăn.
  • Hoặc, đề nghị xem liệu cháu có thể đi dạo không.
  • Hoặc, bạn ra khỏi phòng để bé ở lại một mình.

Một số cha mẹ, mỗi khi cách ly con đều mong muốn con phải ngồi xuống một chiếc ghế nhất định nào đó. Điều này có thể sẽ khiến hai mẹ con phải đôi co. Tốt hơn hết là bạn hoặc con bỏ đi ra chỗ khác vài phút, để người kia ở lại một mình.


Thời gian cách ly nên kéo dài bao lâu? Bạn hãy nhớ rằng mục tiêu của bạn là giúp con trở nên tự giác và quản lý được hành vi của bản thân. Bởi vậy, bạn nên để bé tự quyết định thời gian cách ly.  Bạn có thể nói "Con có thể đi chỗ khác, đến khi nào con không cắn bạn nữa thì con quay lại chơi với bạn" hoặc " Khi nào con sẵn sàng để người khác nói mà không chen ngang như vậy thì con hãy quay lại đây cho mẹ biết." Nếu con bạn vừa mới đi vào phòng và đi ra ngay thì cũng không vấn đề gì. Tuy nhiên, nếu bé vẫn không sửa được hành vi dó, thì bạn cần tiếp tục cách ly trẻ hoặc tìm kiếm một giải pháp khác.


Bạn có thể thấy rằng bé đi vào phòng nhưng mãi mà bé vẫn không bình tĩnh lại được, mặc dù trong đó bé đã có các món đồ chơi hoặc các cuốn sách mà bé yêu thích. Điều đó cũng không sao. Chỉ đơn giản là bé thích ở một mình mà thôi. Khi bé lớn hơn, bé phải tự biết thừa nhận nhu cầu đó.


"Khi chúng tôi đón Bianca đi cắm trại cùng các bạn, giáo viên cho chúng tôi biết rằng Bianca đi bộ một mình vào hầu hết các buổi chiều. Cô ấy nói với tôi rằng cuộc sống tập thể với bạn bè đã khiến cháu cần phải đi bộ một mình mỗi buổi chiều để lấy lại cân bằng."


Đôi khi những giìtrẻ cần không phải là thời gian cách ly (time out) mà lại chính là thời gian ở một mình cùng với cha hoặc mẹ (time in).


"Tôi ở nhà và trông thêm hai cháu khác, bé Noah có vẻ như không hoà đồng với bọn trẻ. Khi cháu giật tóc bé Rosina, tôi đề nghị cháu dành một chút thời gian để đến ngồi cạnh tôi và tôi chú ý đến cháu. Tôi bật băng đĩa cho bé Rosina và Jeffrey, và sau đó tôi ngồi trên ghế sofa với Noah. Tôi ôm cháu và nói cho cháu biết rằng tôi cũng rất khó khăn trong việc dành thời gian cho 2 cháu kia. Chẳng mấy chốc, cháu cũng muốn cũng đi xem ti vi cùng hai bạn. Nhưng bọn trẻ không đánh nhau nữa. Bất cứ khi nào cháu cư xử thô lỗ với hai bạn nhỏ, tôi cố gắng dành nhiều thời gian với cháu, và điều đó thực sự hữu ích."


Thời gian hoà đồng với người khác (time in) cũng không phải là một biện pháp trừng phạt. Đó chỉ là một cách khác nhằm giúp trẻ điều khiển được bản thân hoặc cảm thấy an toàn hơn, do đó bé sẽ cư xử biết điều hơn. Tuy nhiên bạn không dễ xác định xem phương pháp ‘time in' hay phương pháp ‘time out' sẽ hiệu quả đối với một bé nào đó hoặc một tình huống cụ thể. Đôi khi, bạn phải cố gắng thử cả hai phương pháp và quan sát. Ví dụ, nếu bé con 4 tuổi của bạn giận và nằm lăn trên sàn la hét, bạn có thể ngồi gần bé và cố gắng giúp cháu bình tĩnh lại, có thể là vỗ lưng hoặc nói chuyện nhẹ nhàng. Nhưng nếu cháu càng tỏ ra hờn dỗi nhièu hơn, bạn nên đi chỗ khác và để bé lại một mình - một số trẻ sẽ thôi không trình diễn ngay khi khán giả bỏ đi.


"Con sẽ làm việc con yêu thích ngay sau khi con hoàn thành việc X"


Một trong những mục tiêu của kỷ luật là giúp con học hỏi để trở thành người có tinh thần trách nhiệm. Để khuyến khích hành vi có tinh thần trách nhiệm, bạn nên kết nối các hành vi đó với những đặc quyền, đặc lợi hoặc những việc mà bé thích sau khi hoàn thành công việc được giao:


  • "Khi nào con lau bàn xong, con có thể xem tivi."
  • "Khi nào chúng ta dọn dẹp xong, chúng ta sẽ ra ngoài ăn tối."
  • "Khi nào con cất dọn xong đồ chơi của con, chúng ta sẽ đọc truyện."

Phương pháp tiếp cận này tích cực hơn và thường mang lại hiệu quả hơn phương pháp đe doạ tước đi đặc quyền đặc lợi nào đó. Bạn cứ thử tưởng tượng bạn nói rằng "Bởi vì con không dọn bàn ăn, nên tối nay mẹ sẽ không cho con xem tivi." Bạn biết rằng tối hôm đó bạn sẽ lại phải nổi giận để ngăn cản không cho con xem tivi, và bạn thực sự bực mình khi phải đi dọn bàn. Nếu bạn kiên trì vẫn để bát đĩa trên bàn cho tới giờ xem tivi của con, và nhắc con rằng con sẽ được xem tivi khi nào con dọn xong đống bát đĩa, như vậy cả bạn và con sẽ cảm thấy hạnh phúc hơn.


Khi bạn sử dụng phương pháp trên, bạn còn dạy con bạn kỹ năng tự thúc đẩy bản thân, kỹ năng này bé sẽ sử dụng khi bé bước vào tuổi đi học: "Mình sẽ làm bài tập này, sau đó mình mới đi xe đạp." Điều quan trọng là phần thưởng bạn đưa ra phải thực sự hấp dẫn đối với bé. Nếu bạn nói "Khi nào con dọn bàn xong thì chúng ta sẽ đi tắm," thế thì bát đĩa vẫn nằm trơ trơ trên bàn!


"Tôi nhận thấy rằng Kareem không làm bài tập về nhà và tôi không muốn cháu đạt thứ hạng thấp ở trường. Do đó, tôi quyết định rằng cháu phải cho tôi xem cháu đã hoàn thành bài tập về nhà như thế nào vào mỗi tối trước khi bé đi chơi với các bạn hoặc trước khi xem tivi."


Trẻ có được quyền lựa chọn?


Cho phép trẻ thường xuyên đưa các các lựa chọn đơn giản sẽ khuyến khích trẻ hợp tác hơn, cuộc sống sẽ dễ chịu đối với cả bạn và con. Với tư cách là cha mẹ, bạn là người ra quyết định cuối cùng. Một trong những kỹ năng mà trẻ cần học hỏi là làm thế nào để đưa ra quyết định đúng, do đó để trẻ có khả năng đương đầu với những quyết định khó khăn hơn về sau này, bạn cần phải tạo điều kiện để con làm quen với những quyết định đơn giản.


Nhiệm vụ của bạn là cần phải đưa ra những lựa chọn ngày càng phức tạp hơn kèm theo những hướng dẫn chấp nhận được. Ví dụ:


  • "Ngày hôm qua, con tôi nói rằng cháu không muốn tới nhà của người giữ trẻ. Tôi chỉ hỏi ‘Thế hôm nay con muốn mang con thú nhồi bông nào tới đó?' Cháu nhặt một con gấu và ra khỏi nhà rất vui vẻ."
  • Một cháu bé 3 tuổi được cha mẹ cho lựa chọn giữa fomat và thịt hộp để ăn kèm với bánh mì vào buổi sáng (nhưng bạn chỉ nên chuẩn bị bánh mì chứ không chuẩn bị một món X nào khác).
  • Ba anh em có thể cùng nhau phân chia công việc và quyết định xem ai sẽ là người dọn dẹp bát đĩa, ai quét dọn sàn nhà, và ai sẽ đi đổ giác (nhưng tất cả 3 việc này các bé đều phải hoàn thành).

Từ các lựa chọn tới thương lượng


Khi trẻ lớn hơn, bạn nên cho trẻ tham gia vào các quyết định. Thương lượng là một kỹ năng giải quyết vấn đề rất hữu ích mà con bạn sẽ sử dụng trong tương lai. Một cách đơn giản để thương lượng là cho phép con lựa chọn khi nào mà bé có khả năng làm mọi việc. "Tôi thấy rằng tôi luôn phải giục con tôi làm việc vặt. Cuối cùng tôi nói ‘Matt, mẹ thực sự muốn con cắt cỏ trong vườn nhà. Khi nào thì con làm?' Cháu nói rằng 7 giờ 30 phút cháu sẽ làm. Và cháu đã giữ lời hứa."


Một số gia đình tổ chức các buổi họp gia đình thường xuyên, và đây là thời gian tốt để bàn đến các vấn đề cần thương lượng như các nguyên tắc, việc nhà và tiền trợ cấp. Bọn trẻ sẽ chấp hành các nguyên tắc nếu như chúng được quyền tham gia một phần vào việc xây dựng và hiểu lý do của các nguyên tắc đó.


Khi bạn cho con lựa chọn, các lựa chọn cần:


  • Phù hợp với khả năng của trẻ.
  • Phù hợp với các giới hạn mà bạn có thể chấp nhận được.
  • Đảm bảo an toàn và sức khoẻ của trẻ.
  • Lựa chọn mang tính thực tế - nếu bạn không chấp nhận một trong các lựa chọn của bé thì đừng để bé lựa chọn.

Thương lượng cũng có nghĩa là cho phép những trường hợp ngoại lệ và linh động. Nếu con bạn bình thường vẫn đi ngủ vào lúc 8 giờ tối, nhưng bạn có thể linh động để con thức tới 9 giờ tối khi xem một chương trình tivi đặc biệt hoặc khi đi ăn tiệc. Hoặc bạn nên để con chuẩn bị quần áo, sách vở vào buổi tối hôm trước khi mà bạn thấy con uể oải không chuẩn bị những thứ đó kịp vào buổi sáng hôm sau.


Khi bạn tôn trọng và cân nhắc tới các quan điểm của con, bạn sẽ là một tấm gương tốt để bé cũng làm như vậy với người khác. Bạn hãy đưa ra các lựa chọn, cho con cùng tham gia vào việc đưa ra quyết định, và thương thượng với trẻ, điều này sẽ giúp trẻ học hỏi được các kỹ năng cần thiết khi trưởng thành.

"Con trai tôi muốn đi xem phim một mình với bạn gái. Tôi cảm thấy cháu còn quá trẻ. Chúng tôi nói chuyện, và cuối cùng tìm ra một giải pháp - Tôi sẽ đưa bọn trẻ đi và đợi cho đến khi nào chúng vào trong rạp chiếu phim. Và tôi đợi ở đó cho đến khi nào bọn trẻ xem xong."


Bạn có thể áp dụng được gì?


Bạn hãy nhớ rằng, để hướng dẫn hành vi của con trẻ, bạn có thể:


  • Khuyến khích hành vi tốt.
  • Mô tả rõ ràng những hành vi mà bạn mong muốn.
  • Sử dụng các kết quả tự nhiên để dạy con hiểu.
  • Sử dụng các kết quả lô gic.
  • Sử dụng thời gian cách ly (time out).
  • Sử dụng thời gian chơi (time in).
  • Làm trễ một đặc quyền nào đó cho đến khi bé hoàn thành xong trách nhiệm được giao.
  • Đưa ra một lựa chọn.
  • Thương lượng về một vấn đề nào đó.


Nguồn: Todaysparent

Biên dịch: Ngô Thu Hiền



Hiện chưa có bình luận nào cho bai viết này. Nếu muốn, thì bạn có thể để lại bình luận của mình!

Comments - Trả lời nhanh

Tên*
Email*
Nội dung*


© Copyright 2008 SinhCon.com, all rights reserved.